Phu quân của Quế Chi thẩm là Lâm Sơn vốn bị câm, nhưng bù lại có đôi tay khéo léo, thường ở nhà đan lát gùi, rổ, sàng mẹt để Quế Chi thẩm mang ra chợ bán.
Người trong thôn thường ghé qua nhà thẩm mua đồ dùng. Thấy mấy chị em Xuân Đào tới, thẩm có chút ngạc nhiên, bởi vừa nghe tin mấy đứa trẻ này đã bị đuổi ra khỏi nhà họ Lâm.
“Thẩm nương, chúng cháu tới xem muốn mua cái gùi ạ.”
Quế Chi thẩm tươi cười đon đả: “Vào đây mà xem, mấy hôm nay chưa tới phiên chợ nên đồ đạc vẫn còn đủ trong nhà.”
Xuân Đào theo thẩm vào trong, gùi đan xong xếp đầy một gian phòng, lớn nhỏ đều có, rất mực tinh xảo. Lại còn có cả sàng mẹt và rổ tre nhỏ, đường nan đều tăm tắp, sờ vào nhẵn nhụi không một chút dăm tre.
Nàng chọn một chiếc gùi vừa tầm lưng rồi hỏi giá.
Quế Chi thẩm đáp: “Cái gùi này mang lên huyện bán là mười tám văn, chỗ người trong thôn lấy mười lăm văn là được rồi.”
“Được ạ, cái này cháu lấy.” Xuân Đào vừa dứt lời, Quế Chi thẩm đã cười hỏi: “Ta nghe người trong thôn kháo nhau, mấy chị em cháu đã dọn ra ở riêng rồi hử?”
Xuân Đào khẽ gật đầu: “Dạ vâng.”
Quế Chi thẩm lại ân cần: “Thế một cái có đủ dùng không? Nếu thiếu cứ chọn thêm hai cái nữa.”
Xuân Đào mỉm cười đáp: “Hôm nay thì chưa ạ, trong túi chúng cháu không còn dư dả, đợi vài hôm nữa cháu lại sang tìm thẩm.”
Quế Chi thẩm hào sảng: “Thiếu tiền cứ ghi nợ đó, khi nào có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5230012/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.