Lâm Xuân Đào đương canh chừng xem huyết heo đã chín hay chưa, nghe tiếng bèn ngoảnh lại nhìn. Thấy Lâm Xuân Hạnh cười đến gập cả người, đối lập hẳn với vẻ mặt hầm hầm của Lâm Đóa Nhi.
"Nhị tỷ muội lại bắt nạt muội sao?"
"Tỷ ấy không chịu nói cho muội biết nhà ta có bao nhiêu tiền!"
Lâm Xuân Đào nhìn Xuân Hạnh, cười bảo: "Nó cũng nào có biết đâu."
Lâm Đóa Nhi nhíu c.h.ặ.t đôi mày, hai tay chống nạnh: "Nhị tỷ cũng không biết sao?"
Lâm Xuân Đào nghiêm túc gật đầu: "Phải, muội ấy không biết."
Chỉ thấy tiểu nha đầu kia lập tức đổi sắc mặt, hớn hở sán lại gần hỏi: "Đại tỷ, vậy nhà ta có bao nhiêu tiền?"
Lâm Xuân Đào ngân dài một tiếng, lúc sau mới ung dung đáp: "Vốn dĩ là có một ít, nhưng chẳng phải vừa rồi mua vải cả rồi sao? Hết sạch rồi."
Lâm Đóa Nhi c.ắ.n môi, đôi mắt đảo quanh, xem chừng đã thật sự tin lời Xuân Đào rằng tiền đã dồn hết vào hai xấp vải, bèn tiếc nuối nói: "Được rồi."
Nói đoạn, con bé tung tăng chạy vào trong phòng, lại ngắm nghía hai xấp vải kia.
Xuân Hạnh kể lại chuyện lặt vặt gặp trên đường, Xuân Đào nghe xong cười bảo: "Làm tốt lắm, hạng người đó hễ muốn kiếm chuyện thì ta cứ trực tiếp mắng trả lại."
"Lúc chúng muội về, Miêu Miêu kia tức đến sắp nổ phổi rồi."
Xuân Đào mỉm cười: "Chẳng tức c.h.ế.t được đâu, có khi lại chạy về mách lẻo rồi."
"Kệ họ đi, có giỏi thì họ cứ đứng trước mặt cả dân làng mà rêu rao chuyện Lâm Gia Tài nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5230033/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.