Chu thị dẫn nàng tới tiệm muối. Bốn mươi văn một cân muối, giá cao đến mức khiến Lâm Xuân Đào phải tặc lưỡi. Lão chưởng quầy đứng bên cạnh còn đon đả: "Muối nhà ta đều vận chuyển từ Thục Trung tới, đường xá xa xôi, tiền xe ngựa phí vận chuyển chẳng rẻ chút nào, đây lại là muối thượng hạng."
Lâm Xuân Đào vốn đã từng thấy loại muối tinh trắng muốt, nên chẳng thấy thứ muối "thượng hạng" này tốt ở chỗ nào, có lẽ kỹ nghệ thời này chỉ đạt đến mức ấy mà thôi.
"Lấy cho ta một cân."
Nàng vừa dứt lời, chưởng quầy đã chìa tay ra, lúc này nàng mới nhận ra người ta cần túi đựng, mà nàng lại không mang theo, đành nói: "Chưởng quầy chờ cho một lát." Nói đoạn nàng kéo tay Chu thị: "Tứ cữu nương, chúng ta ghé qua tiệm tạp hóa trước đã, cháu muốn mua cái hũ gốm để đựng muối."
Chu thị đi bên cạnh thầm thở dài, đúng là đứa trẻ mất mẹ sớm thì thật đáng thương, đến cái hũ đựng muối cũng phải đi mua mới.
Vào đến tiệm tạp hóa, các loại hàng nhỏ lẻ bày ra la liệt, từ chậu gốm, chậu đồng đến hũ sành, bát sành, rồi cả bao tải, phấn sáp đều đủ cả. Lâm Xuân Đào chi sáu mươi văn mua hai cái hũ gốm, hai cái chậu gốm, thêm ba cái bát sành lớn và năm cái bát sành nhỏ để ăn cơm.
Chỉ vỏn vẹn mấy món đồ mà đã đi tong sáu mươi văn. Còn cân muối bốn mươi văn kia, đổ vào hũ gốm trông chỉ được một nhúm nhỏ.
Nàng cẩn thận đậy nắp hũ, đặt vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/5230010/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.