Dương Xuân Phong
Đánh giá: 10/10 từ 0 lượt
Mở mắt ra, ta đang quỳ trong đại điện, xung quanh là những tiếng cười nhạo khinh miệt không dứt.
Ta ngẩng đầu nhìn về phía Tống Diệp.
Hắn mặc hoa phục, toàn thân toát lên vẻ tôn quý, lúc này hơi cúi đầu nhìn ta, trong đôi mày ánh mắt tràn ngập chán ghét, không hề che giấu.
Ta cụp mắt xuống, ký ức của kiếp trước hiện lên rõ ràng trước mắt.
Khi ấy ta quỳ gối cầu xin hắn đừng từ hôn, hắn hất tay ta ra, nói một câu: bảo ta hãy tự trọng.
Tự trọng!
Một năm sớm tối bên nhau, tình ý thắm thiết, đổi lại là hai chữ “tự trọng”.
Các chương mới nhất