Tống Diệp bị Tấn Vương chọc cho tức đến mức nửa ngày không nói nên lời.
Ta bỗng nhiên hiểu ra vì sao Tấn Vương mới mười sáu tuổi đã bị đuổi ra đất phong, mà hoàng thượng còn không cho y quay về.
Y chỉ cần mở miệng nói chuyện, nếu không chọc tức ai đó thì câu nói ấy coi như vô ích.
“Đủ rồi! Hai đứa nghịch t.ử!”
Hoàng thượng gầm lên với hai con trai:
“Tra! Giao cho Đại Lý Tự tra! Trẫm muốn một lời giải thích!”
Lúc này Tấn Vương và Tống Diệp mới chịu tách ra.
“Giờ ngươi hài lòng chưa? Còn chuyện gì nữa không?”
Hoàng thượng hỏi Tấn Vương.
“Hết rồi.”
Tấn Vương rộng lượng khoát tay.
Ta thậm chí còn thấy hoàng thượng thở phào một hơi, không chờ thêm khắc nào, lập tức đuổi Tấn Vương đi.
Ra khỏi Dưỡng Tâm Điện, ra khỏi cung, Tấn Vương vừa đi vừa nói:
“Bổn vương rất tò mò, lúc nãy sao ngươi không nói chuyện chữa bệnh cho Thái hậu?”
“À, ta vào kinh là để rửa sạch oan khuất, Vương gia đã giúp ta làm được rồi. Những nguy hiểm khác, tránh được thì ta tránh.”
Ta đáp.
Bệnh của Thái hậu chưa tới thời điểm, hơn nữa ta có cách khiến bọn họ phải chủ động đến cầu ta chữa bệnh cho Thái hậu.
“Cũng được đấy.”
Tấn Vương dừng lại, khoanh tay đ.á.n.h giá ta:
“Có chút đầu óc, thông minh hơn lời đồn bên ngoài.”
Ta bật cười.
Những lời đồn bên ngoài, e rằng đều nói ta vừa ngu vừa bướng.
“Nhưng Vương gia không để tâm tới sống c.h.ế.t của Thái hậu sao?”
“Bổn vương có để tâm thì có ích gì? Ta đâu phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-xuan-phong/5218464/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.