Ta cúi người trả lời.
“Được, là người thông minh!”
Y khẽ cười một tiếng, chắp tay sau lưng, sải bước lớn ra ngoài.
Đi được mấy bước, y lại dừng lại, quay đầu nhìn ta.
“Đi đi.”
“Đi đâu?”
Ta có chút không theo kịp mạch suy nghĩ của Tấn Vương.
“Đi kinh thành chứ.”
Y sải bước ra cửa, vừa đi vừa dặn dò thuộc hạ công việc, suốt quá trình giọng điệu đều vô cùng tùy ý, như thể y chỉ tiện đường làm việc tốt, dẫn ta đi một đoạn mà thôi.
Ta hoàn toàn không ngờ, sự đồng ý của y lại đến đơn giản như vậy.
Ta vội vàng đáp vâng, theo sau y.
Trên đường, ta và y mỗi người một cỗ xe ngựa.
Y đi phía trước, bên cạnh còn có bốn nha hoàn xinh đẹp, dọc đường tiếng đàn sáo không dứt, tiếng cười đùa không ngừng.
Ta mơ hồ cảm thấy Tấn Vương này hình như không đáng tin lắm.
“Dương Xuân Phong.”
Khi dừng chân nghỉ ngơi dọc đường, Tấn Vương nghiêng người tựa trên xe ngựa, ngoắc tay về phía ta:
“Biết đàn không?”
Ta còn tưởng cuối cùng y sẽ hỏi ta chuyện chữa bệnh cho Thái hậu, hỏi ta lần này nắm chắc được mấy phần.
Không ngờ y lại hỏi chuyện này.
“Vương gia, dân nữ là đại phu, không biết đàn.”
“Thôi vậy.”
Tấn Vương buông rèm xe xuống, ngáp một cái rồi nói:
“Đi tiếp!”
Ngày hôm sau lên kinh thành, ta muốn chải chuốt, rửa ráy một phen.
Bởi ta đã ngồi trong lao ngục mười ngày, sớm đã đầu tóc bù xù, mặt mũi lấm lem, hơn nữa còn chịu hình phạt, trên người đầy vết m.á.u, t.h.ả.m hại đến mức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-xuan-phong/5218463/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.