Ta nói.
“Đó là đương nhiên, bổn vương chưa từng có lúc nào không vui.”
Y lại chỉ vào chỗ t.h.u.ố.c trong tay ta:
“Thứ gì vậy, che che giấu giấu không cho bổn vương xem, chẳng lẽ là t.h.u.ố.c không đứng đắn?”
Y khựng lại, kéo c.h.ặ.t vạt áo mình:
“Dương Xuân Phong, chẳng lẽ ngươi đang thèm muốn dung mạo của bổn vương?”
Ta đưa t.h.u.ố.c cho y:
“Ngài thử xem, dù sao cũng không thiệt.”
Y hừ một tiếng:
“Bổn vương mới không để ngươi chiếm tiện nghi.”
Ba ngày sau, cơ hội đầu tiên mà ta chờ đợi đã tới.
“Vương gia, hôm nay thời tiết không tệ, đưa ta tới hành cung dạo một vòng được không?”
Tấn Vương nhìn ta bằng ánh mắt kỳ quái.
Hành cung ở kinh thành vốn dùng để tiếp đãi sứ thần các nước, hoặc các công thần quý tộc vào kinh.
Bên trong xây dựng vô cùng xa hoa lộng lẫy, năm nay vì Thái t.ử sắp đại hôn, nên có không ít người tới chúc mừng đang ở đó.
Chúng ta mới đi được nửa vòng, đã nghe phía tiền viện truyền tới tiếng ồn ào.
Có người tới bẩm báo với Tấn Vương:
“Đại hoàng t.ử Lương quốc trúng độc rồi.”
Tấn Vương không nói gì, chỉ nhìn ta, ánh mắt hỏi rằng mục đích ta tới đây có phải vì chuyện này hay không.
Ta lắc đầu, tỏ vẻ rất vô tội.
“Lát nữa nói với ngài.”
Y chỉ vào ta, rồi sải bước rời đi.
Hoàng t.ử của nước khác, nếu c.h.ế.t tại Đại Chu thì tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
Đời trước, chuyện này cũng xảy ra đúng vào ngày hôm nay.
Đại hoàng t.ử Lương quốc bị người hạ độc c.h.ế.t
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-xuan-phong/5218465/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.