Hoàng thượng trừng mắt liếc Tấn vương:
“Chỉ có ngươi là nhiều lời. Trẫm còn chưa nói xong, vàng bạc châu báu lẽ nào trẫm lại thiếu phần nàng?”
Tấn vương cười híp mắt ngồi sang một bên.
Tống Diệp vội vã chạy tới, bẩm báo xong với Hoàng thượng liền kéo ta ra ngoài điện, mở miệng liền nói:
“Gan của nàng thật quá lớn. Với y thuật của nàng mà dám chữa bệnh cho Thái hậu nương nương, nếu xảy ra sai sót, đến cả cô cũng không cứu nổi nàng.”
Ta nhìn hắn, lạnh lùng cười một tiếng.
9
“Trong lòng điện hạ, có phải nhất định cho rằng ta sẽ gặp chuyện không?”
Tống Diệp sững người.
“Y thuật của ta rất tốt. Khi đó ngài bị thương nặng như vậy, đổi sang đại phu khác thì ngài đã không sống nổi rồi.”
Ta dừng một chút rồi nói tiếp:
“Chẳng lẽ điện hạ cho rằng mình chỉ nhờ mạng lớn nên mới nhặt lại được một cái mạng sao?”
Tống Diệp cau mày, giọng trầm xuống, mang theo tức giận:
“Nàng đang tính toán với cô ân cứu mạng ư?”
“Ta chỉ muốn nói cho điện hạ biết, cứu được mạng ngài không phải là vận may của ngài, mà là y thuật của ta.”
“Được, được lắm!”
Tống Diệp gật đầu:
“Cô trả lại ân tình cho nàng. Sau khi cô thành hôn, cô sẽ nói với họ Quách, sang năm cưới nàng vào cửa làm trắc phi. Như vậy, nàng đã hài lòng chưa?”
Ta bật cười thành tiếng:
“Điện hạ, ngài quá tự cho mình là đúng rồi. Gả cho ngài, chỉ khiến ta cảm thấy buồn nôn.”
Ta phất tay áo quay người đi.
Tống Diệp bước lên nắm lấy cánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-xuan-phong/5218466/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.