Thánh thượng liền nhìn sang ta.
Ta chợt nhớ tới cảnh tượng lần trước mình đứng trên Kim Loan điện: ta khóc lóc cầu xin Thái t.ử đừng từ hôn, hắn bảo ta phải tự trọng…
Ai có thể ngờ được, có một ngày Thánh thượng lại chủ động ban hôn cho ta với con trai của ông? Ta ngừng lại một chút, ngẩng đầu lên, bỗng thấy Tống Diệp đứng ở hàng đầu các triều thần.
Hắn gầy đi rất nhiều, không còn tinh thần như trước.
Ta không biết đã xảy ra chuyện gì, mà hắn lại thay đổi lớn như vậy.
Hắn cũng đang nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu, nắm tay siết c.h.ặ.t, dường như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
Thấy ta nhìn sang, hắn dịch bước một chút, lắc đầu với ta, không tiếng động nói:
“Đừng đồng ý.”
“Dương Xuân Phong.”
Tấn Vương ho khan một tiếng: “Nhìn người khác làm gì, hắn có đẹp hơn ta không?!”
Ta thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Tấn Vương, mỉm cười gật đầu:
“Ta nguyện ý.”
Ánh mắt Tấn Vương sáng bừng lên:
“Nàng chắc chứ?”
Ta gật đầu: “Chắc chắn!”
Tấn Vương bật cười, thúc giục Thánh thượng mau mau hạ b.út viết thánh chỉ.
16
Thánh thượng phong ta làm Nữ hầu, ban phong hiệu Xuân Huy.
Khâm Thiên Giám định cho ta và Tấn Vương sang mùa xuân năm sau sẽ thành thân.
Ta dọn sang phủ mới, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Tiểu Mã và Thanh Chỉ cùng bốn đứa trẻ chạy nhảy tung tăng trong sân, lúc thì phát hiện ra một món đồ mới lạ, lúc lại ôm “bảo bối” chạy tới khoe với ta.
Triệu Đình Chi tới thăm ta, nói chuyện triều chính,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-xuan-phong/5218471/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.