Trong mộng, ta cô độc đứng giữa đám cỏ hoang, có một nam nhân đi ngang qua bên cạnh, hỏi ta vì sao lại chỉ có một mình, phụ mẫu đã đi đâu.
Ta chỉ về phía những nấm mồ phía sau lưng, nói với hắn rằng phụ mẫu đều đang ngủ ở bên trong.
Ta gọi nam nhân ấy là sư phụ, theo hắn đi khắp các ngõ phố, đi rất rất nhiều đường.
Bỗng nhiên tại một ngã rẽ, ta nhìn thấy Tấn vương.
Ta liều mạng vẫy tay về phía y, nhưng y chỉ lặng lẽ nhìn ta, ánh mắt vô cùng xa lạ.
Đúng lúc ấy, một cơn gió thổi tới, ta tỉnh khỏi giấc mộng.
Chung quanh lửa cháy rực trời, tiếng hô g.i.ế.c vang dậy khắp nơi.
Ta cố sức mở to mắt, nhìn thấy vô số kỵ binh sắt từ xa lao tới…
“Dương Xuân Phong!”
Đột nhiên, có người cưỡi ngựa phi nhanh về phía ta.
Dù còn rất xa, ta vẫn nhìn thấy ánh sáng trong mắt y.
Ta cố gắng mỉm cười với y:
“Vương gia, ta không sao!”
Nói xong những lời ấy, ta liền không còn ý thức nữa.
14
Khi ta tỉnh lại lần nữa, đã là ba ngày sau.
Tấn Vương ngồi trước giường ta, trong mắt đầy tơ m.á.u.
Thấy ta mở mắt, y đột ngột kéo ta ôm c.h.ặ.t vào lòng.
Tim y đập rất nhanh, thình thịch vang bên tai ta.
“Vương gia bị thương rồi sao?”
Ta ngửi thấy mùi m.á.u tanh trên người y.
Y khựng lại, buông ta ra, gò má hơi ửng đỏ.
“Ra chiến trường bị thương là chuyện thường. Ngươi có chỗ nào không thoải mái không?”
Ta lắc đầu.
“Nhị hoàng t.ử c.h.ế.t rồi sao?”
Y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-xuan-phong/5218470/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.