Chửi thắng.
Cả thành trên tường thành đều reo hò, nói đây là lần đầu tiên mắng thắng đối phương.
Đánh suốt nửa năm, người Lương quốc dường như không có ý định đình chiến, Tấn vương bắt đầu nổi giận.
“Đi, họp một trận.”
Y gọi ta và Triệu Đĩnh Chi, còn triệu cả phó tướng, mọi người đóng kín cửa, bàn cách g.i.ế.c nhị hoàng t.ử Lương quốc.
“Ám sát?”
“Mỹ nhân kế? Tìm mấy nữ nhân xinh đẹp đưa sang, rồi bỏ độc vào rượu của hắn.”
Mọi người mỗi người một ý, bàn luận rất lâu, cuối cùng quyết định dùng phương pháp đ.á.n.h lén.
Khi Tấn vương và Triệu Đĩnh Chi còn đang chuẩn bị, doanh trại Lương quốc đột nhiên truyền đến tin tức: nhị hoàng t.ử Lương quốc vì bị thương mà ngã bệnh.
“Vết thương này nhiễm tà khí bên ngoài, có c.h.ế.t người không?”
Triệu Đĩnh Chi hỏi ta.
“Sẽ c.h.ế.t.”
Tiêu đại phu nói rất chắc chắn.
Ta gật đầu, nhưng lại nói:
“Nhưng nhị hoàng t.ử sẽ không c.h.ế.t.”
Đời trước, ta không rõ nhị hoàng t.ử có bị thương hay không, nhưng chắc chắn hắn không c.h.ế.t vào thời điểm này.
Không những thế, hắn còn trở về kế thừa ngôi vị hoàng đế.
“Tuy nhiên, ta có một kế.”
Ta nhìn mọi người, hạ giọng nói:
“Bọn họ không giỏi y thuật, ta có thể giả trang thành đại phu, đi chữa bệnh cho nhị hoàng t.ử.”
“Không được!”
Tấn vương trầm mặt xuống:
“Chớ nói ngươi có thể ra tay được hay không, dù có thành công, ngươi cũng không thoát được. Lấy mạng đổi mạng, không đáng.”
Ta lại cảm thấy đáng.
Trận chiến này kéo dài ba năm, không biết đã c.h.ế.t bao nhiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-xuan-phong/5218469/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.