Ta nghĩ, bất luận đi hay ở, ta đều muốn một lời giải thích đường đường chính chính.
Không ngờ rằng, chính sự cố chấp và ngu muội của ta, lại khiến ta rơi vào kết cục c.h.ế.t t.h.ả.m.
Ta dừng bước, ngẩng đầu nhìn trời.
Tháng tám ở kinh thành không lạnh không nóng, làn gió lướt qua gương mặt ấm áp và chân thực.
Ông trời thương xót ta, cho ta thêm một lần làm lại.
Lần này, ta chỉ muốn sống cho tốt, không đối với những thứ không thuộc về mình, những người mình không với tới, mà còn nảy sinh dù chỉ nửa phần vọng tưởng hay cố chấp.
Ta không quay về nơi ở cũ, cũng không muốn tiếp tục lưu lại kinh thành, ngay trong ngày liền xuất thành trở về nhà.
3
Lần nữa gặp lại Tống Diệp là ở y quán ta vừa mới mở.
Ta như thường lệ sắp xếp d.ư.ợ.c liệu, Tống Diệp đứng đối diện ta, cùng ta chỉnh lý từng bó t.h.u.ố.c.
Cảnh tượng ấy giống hệt như những ngày trước kia, ta và hắn ngồi trước giỏ t.h.u.ố.c, vừa làm việc vừa nói cười.
Khung cảnh ấy quen thuộc mà lại xa lạ.
“Xuân Phong, ngày hai mươi tháng Giêng ta thành thân.”
Sau một lúc, Tống Diệp thấp giọng nói.
“Ồ, chúc mừng điện hạ.”
“Xuân Phong, nàng… đừng trách ta.”
Trong mắt mày hắn nhuốm một tầng buồn bã:
“Ta tuy là Thái t.ử, nhưng cũng thân bất do kỷ. Nàng biết rồi đấy, huynh đệ của ta rất nhiều, ta có thể trở thành Thái t.ử là nhờ Quách gia đứng sau dốc sức. Ta không thể làm lạnh lòng Quách gia.”
“Ồ, vậy hôm nay điện hạ đến chỗ ta là để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/duong-xuan-phong/5218461/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.