Trong lúc ta còn đang sững sờ, Tiêu Diệp đã quỳ ở cửa phủ gần nửa canh giờ. Ta lờ mờ nhận ra mình có lẽ là một quân cờ "pháo hôi" trong một cuốn thoại bản nào đó. Sự tồn tại của ta chỉ là viên đá lót đường cho tình cảm của nam nữ chính. Thế nhưng năm đó, chính Tiêu Diệp là kẻ đã dùng ân tình cứu giá Thái hậu để cầu xin đương kim Thánh thượng ban hôn cho chúng ta. Trước đó, ta chẳng mấy ấn tượng về hắn, bởi Tiêu phủ đã lụn bại từ năm năm trước sau khi Tiêu lão thái công cưỡi hạc quy tiên. Tiêu Diệp cũng chẳng làm nên công trạng gì đáng kể. May mắn là Quốc công phủ chúng ta không phải hạng người ham giàu phụ nghèo. Phụ thân ta đã dò hỏi phẩm chất của hắn và cảm thấy hài lòng. Quốc công phủ chỉ có duy nhất một đích nữ là ta, nghĩ rằng sau này chỉ cần giúp đỡ hắn nhiều một chút là được.
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải. Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]