Bình luận lại sáng lên:
【Nam chính đang làm cái quái gì thế? Không cưới về nhà chẳng lẽ định để nữ chính làm ngoại thất sao?】
【Có khi nào là ý của "người kia" không? Dù sao trong triều nhiều vị hoàng t.ử đều muốn có sự trợ giúp của Vân Quốc công.】
【Nữ chính đúng kiểu "kiều thê", suốt ngày chỉ biết khóc khóc khóc, xem ra nam chính vẫn muốn nuốt trọn cái Quốc công phủ này mà.】
【Nữ phụ, thoát khỏi Vân gia, mưu định rồi sau mới hành động, có khi lại là một cách hay đấy!】
Ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu chỉ sinh được mẫu thân ta là con gái duy nhất. Ta từng nghe mẫu thân nói ngoại tổ có ý muốn nhận nuôi một đứa trẻ từ chi thứ.
Nếu ta chuyển sang gia phả nhà ngoại, đổi theo họ của mẫu thân, chắc hẳn ngoại tổ sẽ vui mừng khôn xiết, gia nghiệp trăm năm sau này cũng có người kế thừa. Đây đúng là một lối thoát tốt.
「Bệ hạ lời nói tựa ngàn vàng, thần nữ kính tuân khẩu dụ, tự nguyện xin ra khỏi gia phả Vân gia, từ nay không còn là nữ nhi Vân gia nữa. Tiêu công t.ử muốn cưới ai đều không liên quan đến ta.」
Ta quỳ thẳng người, chân thành khẩn cầu. Thái t.ử cũng quỳ xuống bên cạnh ta.
「Phụ hoàng, quân vô hí ngôn . Lời phụ hoàng nói ra thần dân đều ghi nhớ trong lòng, luôn luôn tuân thủ chính là vì uy nghiêm của phụ hoàng. Nếu hôm nay rút lời, khó tránh khỏi thiên hạ chê cười!」
「Khá cho câu uy nghiêm của phụ hoàng, trẫm thấy các ngươi một lũ thật khó mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-cuu-lay-minh/5241339/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.