Chẳng bao lâu sau, Thánh thượng sai người đến báo ma ma đã có kết quả.
Khi ta và Trường công chúa trở lại điện, Lãnh Chẩn Thù đã được ban chỗ ngồi.
Ánh mắt nàng ta và Tiêu Diệp dính c.h.ặ.t vào nhau. Phụ thân ta sắc mặt lạnh lẽo, nhìn chằm chằm hai người họ.
Thánh thượng cười rạng rỡ:
「Chúc mừng Hoàng tỷ tâm nguyện bao năm cuối cùng cũng thành hiện thực!」
Quế ma ma gật đầu với Trường công chúa:
「Điện hạ, đúng là A Vãn tiểu thư, bớt trên người giống hệt lúc nhỏ.」
Kẻ có thể biết rõ vết bớt trên người A Vãn như vậy, ngoài Trường công chúa và ma ma, chỉ có tiền Phò mã gia. Hắn quả nhiên có liên quan.
Ma ma lại âm thầm chỉ tay vào mu bàn chân, rồi ra hiệu số sáu.
Bước chân Trường công chúa khựng lại, nụ cười cứng đờ trên mặt, nhưng trong chớp mắt bà đã khôi phục vẻ mặt lệ nóng doanh tròng, đưa tay về phía Lãnh Chẩn Thù:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
「A Vãn, A Vãn ngoan của nương, bao năm qua con chịu cực khổ rồi, về là tốt rồi.」
「Nương...」
Lãnh Chẩn Thù trong mắt lóe lên ý cười, ngoài mặt lại cố rặn ra vẻ đau buồn:
「Nhờ có Tiêu lang, nữ nhi lần này mới có thể nhận lại nương.」
Trường công chúa lau nước mắt, gật đầu với Tiêu Diệp:
「Ơn tình của Tiêu công t.ử, bản cung tạm thời ghi nhớ, sau này Tiêu công t.ử bất luận gặp khó khăn gì, Trường công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-cuu-lay-minh/5241338/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.