Ta ngước mắt nhìn sang, Trường công chúa tuy đang ngồi đoan trang, nhưng đôi bàn tay lại siết c.h.ặ.t vào nhau trong sự dày vò. Ta đưa mắt ra hiệu cho phụ thân, lặng lẽ đi đến bên cạnh bà:
「Điện hạ.」
Trường công chúa hơi giật mình. Nhận ra là ta, thần trí bà mới hồi lại đôi chút, nở nụ cười ôn hòa. Bà vỗ vỗ mu bàn tay ta:
「Là A Loan à, hôm nay Di Húc mải mê nên bỏ lơ con, con... vẫn ổn chứ?」
Rõ ràng chuyện của ta, Tiêu Diệp và Lãnh Chẩn Thù, bà đã biết trước.
Ta lắc đầu, khẽ thở dài, ghé sát tai bà nói nhỏ:
「Di Húc, A Loan biết di vạn lần thương nhớ Vãn nhi muội muội, mấy hôm trước ám vệ mà A Loan phái đi điều tra đã truyền tin về, Vãn nhi muội muội đang ở trong kinh...」
Sắc diện trên mặt Trường công chúa ngưng trệ trong thoáng chốc. Ta nín thở, không dám nói thêm. Bao năm qua ta vẫn luôn âm thầm tìm kiếm tung tích của A Vãn.
Mấy hôm trước quả thực đã có chút manh mối, tung tích cuối cùng của muội ấy là ở kinh thành.
Vì vậy lúc nãy khi Trường công chúa ôm nàng ta khóc lóc nhận thân, trong thâm tâm ta có một thoáng nghĩ nàng ta thực sự là A Vãn.
Nói đi cũng phải nói lại, nhìn thoáng qua, đôi mày của Lãnh Chẩn Thù quả thực có vài phần giống với tiền Phò mã.
Chỉ là miếng ngọc bội xuất hiện giữa chừng thực sự quá khả nghi. Cộng thêm tin tức từ đạn mạc, ta mới có thể chắc chắn nàng ta là kẻ mạo danh.
Suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-cuu-lay-minh/5241337/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.