🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Trong lúc ta còn đang sững sờ, Tiêu Diệp đã quỳ ở cửa phủ gần nửa canh giờ. 

Ta lờ mờ nhận ra mình có lẽ là một quân cờ "pháo hôi" trong một cuốn thoại bản nào đó. 

Sự tồn tại của ta chỉ là viên đá lót đường cho tình cảm của nam nữ chính.

Thế nhưng năm đó, chính Tiêu Diệp là kẻ đã dùng ân tình cứu giá Thái hậu để cầu xin đương kim Thánh thượng ban hôn cho chúng ta.

 Trước đó, ta chẳng mấy ấn tượng về hắn, bởi Tiêu phủ đã lụn bại từ năm năm trước sau khi Tiêu lão thái công cưỡi hạc quy tiên. Tiêu Diệp cũng chẳng làm nên công trạng gì đáng kể.

May mắn là Quốc công phủ chúng ta không phải hạng người ham giàu phụ nghèo. Phụ thân ta đã dò hỏi phẩm chất của hắn và cảm thấy hài lòng. 

Quốc công phủ chỉ có duy nhất một đích nữ là ta, nghĩ rằng sau này chỉ cần giúp đỡ hắn nhiều một chút là được.

「A Loan.」

 Tiêu Diệp dường như không quỳ vững được nữa, gọi tên ta một tiếng như van nài.

Bình luận lại bắt đầu sôi sục:

【Nữ phụ quá đốn mạt, để con trai ta quỳ lâu như vậy, đáng đời sau này bị con trai ta dẫn binh tới tịch thu tài sản, sát hại cả nhà.】

Đám đông đứng xem trước cửa phủ ngày càng đông. Mọi người chỉ trỏ vào Tiêu Diệp. 

Kẻ thì khen hắn có tình có nghĩa, trách ta hẹp hòi; kẻ thì nói hắn tâm cơ bất chính, nhân lúc phụ mẫu ta không có nhà mà trực tiếp tới cửa bức bách. Lại có kẻ mang cả thánh chỉ

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-cuu-lay-minh/5241332/chuong-1.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Tự Cứu Lấy Mình
Chương 1: 1
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.