Tiêu Diệp khập khiễng bước đến trước mặt ta, đầy vẻ hối lỗi:
「A Loan, là ta cân nhắc không chu toàn, khiến nàng khó xử. Nàng yên tâm, ta nhất định sẽ xử lý tốt việc này, tuyệt đối không để nàng phải chịu chút ủy khuất nào.」
Ta đang xem hắn diễn kịch thì bỗng thấy một luồng gió lạnh. Hóa ra là nữ chính đến.
Nàng ta mặc một bộ váy trắng nhạt, vừa đi vừa ôm n.g.ự.c, dáng điệu mong manh dễ vỡ như liễu rủ trước gió. Trông thực sự rất đáng thương.
Nàng ta đi thẳng đến trước mặt ta, rồi quỳ sụp xuống:
「Vân tiểu thư, ta biết tiểu thư và A Diệp đã có hôn ước từ lâu. Nhưng ta nay đã bị thương, đại phu nói sau này khó lòng sinh nở. Thử hỏi có nhà nào chịu cưới một nữ t.ử không thể sinh con? Nếu không lấy chồng, cả đời này ta chắc phải bầu bạn với đèn xanh Phật hiệu. Ta thật sự... thật sự đã đường cùng rồi, cầu xin Vân tiểu thư cứu ta với...」
Lời này nói ra, chẳng lẽ lỗi lại nằm ở ta? Ta liếc nhìn Tiêu Diệp. Hắn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, vẻ mặt đầy sự nhẫn nhịn và phẫn nộ.
「Kẻ nào to gan như thế, dám tụ tập gây rối trước cửa Quốc công phủ?」
Ta mừng rỡ, là phụ thân đã về! Đám đông dạt ra một lối đi. Ta vội vàng đón lấy phụ thân, nũng nịu: :
「Phụ thân ơi, Tiêu công t.ử dẫn theo một cô nương muốn cưới làm bình thê, bảo con phải đồng ý đấy. Phụ thân nói xem con có nên đáp ứng không?」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-cuu-lay-minh/5241333/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.