Tiêu Diệp uất nghẹn ngã lăn ra đất. Lãnh Chẩn Thù vác cái bụng bầu khóc lóc kéo hắn đi.
Một đám người tin vào "tình yêu chân chính" của họ tụ tập phản kháng cường quyền, đòi Tam hoàng t.ử xử t.ử ta và Thái t.ử để đòi công đạo cho đôi tình nhân kia.
Lúc này, Trường công chúa cầm lệnh bài thật sự, điều động Bắc Hổ quân danh chính ngôn thuận tiến vào cung bảo vệ Bệ hạ.
Binh mã của Tam hoàng t.ử đều bị dẫn ra ngoài thành đuổi theo "Thái t.ử giả".
Trong cung chỉ còn cấm vệ quân và binh của Đại tướng quân.
Thống lĩnh cấm vệ quân vốn là người của Thái t.ử, đã c.h.é.m c.h.ế.t phó thống lĩnh phản loạn ngay lập tức.
Đại tướng quân liều c.h.ế.t kháng cự nhưng binh khí đúc từ Ngọc Minh Lâu đã bị ta đ.á.n.h tráo thành sắt vụn, sức sát thương không còn.
Nhị quản sự và A Vãn xuất hiện, vạch trần tội ác của Tam hoàng t.ử:
Ngọc Minh Lâu là nơi hắn ép lương thành kỷ, buôn bán người, đúc binh khí lậu, thậm chí dùng người làm thí nghiệm nghiên cứu dịch bệnh để bán t.h.u.ố.c giải giá c.ắ.t c.ổ, mưu cầu danh lợi.
Hành vi coi rẻ mạng dân đã khiến trăm quan phẫn nộ, yêu cầu bắt giữ Tam hoàng t.ử.
Lãnh Chẩn Thù đại náo trước cửa Công chúa phủ, mắng Trường công chúa m.á.u lạnh.
Ta dắt A Vãn đứng trên bậc thềm đá, nhìn kẻ thất thế:
「Đồ vô sỉ, chân có sáu ngón mà dám mạo danh con gái Công chúa!」
A Vãn bước lên:
「Nương và cha ta, tổ tiên hai phủ chưa từng có ai sáu ngón chân, ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-cuu-lay-minh/5241345/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.