Trong cung. Thánh thượng nghe xong đầu đuôi câu chuyện, im lặng hồi lâu. Mãi đến khi Thái t.ử bước vào, ngài mới lên tiếng:
「Theo ý Khuyết nhi, chuyện này làm sao mới được lưỡng toàn?」
Bình luận lúc này lại sáng lên:
【Haizz, con trai con gái của ta t.h.ả.m quá, náo loạn thế này, cảm giác cùng lắm chỉ có thể làm thiếp thôi.】
【Nam chính vừa muốn cái này vừa muốn cái kia tuy có chút ghê tởm, nhưng không ngăn được cảnh "thịt" của hai người họ nhiều, ta xem mà "hít hà" luôn.】
Ta ngẩn người một lát mới hiểu "thịt nhiều" nghĩa là gì. Một cơn buồn nôn khó khăn lắm mới đè nén được lại trào lên.
Thái t.ử bước lên một bước, cung kính nói:
「Phụ hoàng, nhi thần nghĩ Vân Quốc công đã tận tụy vì triều đình ta, việc này nhất định phải do ông ấy làm chủ!」
Thánh thượng nhìn phụ thân ta:
「Tổ tông di huấn mà Quốc công gia nói, ngoài cuốn sổ kia ra, còn có bằng chứng đanh thép nào không?」
Phụ thân vội đáp: 「Có có, trên bia mộ tổ tiên ở ngoại ô có khắc tổ huấn này!」
Cả căn phòng im phăng phắc. Tiêu Diệp và Lãnh Chẩn Thù lập tức sa sầm mặt mày.
Chẳng trách trên đường vào cung, phụ thân ta lại khí định thần nhàn đến thế. Hóa ra cái tổ huấn kia là thật, ta còn tưởng lão phụ thân tự biên tự diễn cơ đấy.
Thánh thượng lệnh cho Hứa Vân Chủng dẫn người đi kiểm tra ở ngoại ô. Một canh giờ sau, Hứa Vân Chủng quay về phục mệnh.
「Bệ hạ, trên mộ tổ Vân gia đúng là có khắc tổ huấn như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-cuu-lay-minh/5241335/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.