

Năm thứ mười sau khi hòa ly, ta lại một lần nữa quay về kinh thành.
Nguyên do là vì tiên sinh dạy học của Chương Nhi tìm đến ta, nói rằng ông chưa từng thấy học trò nào có thiên phú xuất chúng đến vậy.
Mới chín tuổi, đã có thể làm thơ văn, viết sách luận.
Chỉ ra thời cuộc, châm biếm tệ đoan, chữ chữ đều là châu ngọc.
Ông nói đứa trẻ này tiền đồ vô hạn, nếu có thể thì nên đưa nó lên kinh thành tìm tiên sinh giỏi hơn, đừng làm lỡ mất một mầm non tốt như vậy.
Ta đồng ý.
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.