Nó tò mò: “Chuyện gì vậy?”
“Trước khi mẫu thân và hắn hòa ly, hắn cũng từng nói những lời y như thế. Hắn nói, dù hắn cưới Lý Hinh Nhi, mẫu thân vẫn là thê t.ử của hắn, sẽ không để mẫu thân chịu thiệt thòi chút nào.”
“Nhưng con xem đi, bây giờ Lý Hinh Nhi hung hăng như vậy, hắt nước bẩn lên mẫu t.ử ta, suýt chút nữa khiến chúng ta không thể ở lại kinh thành. Hắn biết rõ sự thật, nhưng lại không chịu trả cho mẫu t.ử ta một công đạo, thậm chí không hề có nửa phần trừng phạt.”
“Vậy câu hắn nói, rằng con và những đứa trẻ khác có phân lượng như nhau… còn đáng tin sao?”
Nó lắc đầu.
Sau đó đi tới bàn, trải sách ra, ngồi ngay ngắn như một tiểu đại nhân.
“Mẫu thân, con hiểu rồi. Vận mệnh phải nắm trong tay mình, ngoài bản thân ra, chẳng ai dựa được.”
“Cho dù không về Hầu phủ, con cũng có thể dựa vào việc đọc sách thi cử, tự mình giành lấy tiền đồ, cho mẫu thân một tương lai tốt đẹp.”
Ta xoa đầu nó, mỉm cười.
“Con ngoan lắm.”
8
Sau đó, Mạnh Đình Châu cứ cách dăm ba bữa lại đến Thủy Vân viện ngồi chơi.
Cũng chẳng phải hắn còn lưu luyến tình cũ gì, mà là ở Hầu phủ quá ngột ngạt.
Lý Hinh Nhi dựa vào việc mình mang thai, tính khí càng ngày càng ngang ngược.
Còn Mạnh Đình Châu lại không dám cãi lại, chỉ có thể mặc cho nàng ta trút giận.
Mỗi lần hắn đến đây xong, lần sau quay lại, ta đều lờ mờ thấy trên cổ hắn có vết cào.
Để che giấu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ly-xong-ta-dien-cuong-phan-sat/5218496/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.