Bị hắn dày vò đến nửa đêm, ta thực sự chịu không nổi, mới dỗ dành hắn rằng sẽ thử xem sao.
Vậy mà hôm nay đã trở mặt rồi sao? Hắn không hề nhận ra sự sững sờ của ta, vẫn tự mình thao thao bất tuyệt.
“Không ngờ nhiều năm trôi qua, Hinh Nhi vẫn còn nhớ đến tình nghĩa năm xưa giữa ta và nàng ấy, đến nay vẫn chưa gả. Nay đối diện với nàng ấy, trong lòng ta thực sự hổ thẹn.”
“Cho nên, ta nhất định phải bù đắp cho nàng ấy!”
Lý Hinh Nhi mười hai tuổi theo phụ thân rời đi, ta mười ba tuổi mới đến ở nhà biểu cô quen biết Mạnh Đình Châu, đối với chuyện này hoàn toàn không hay biết.
Vậy thì dựa vào đâu?
Dựa vào đâu mà phải ủy khuất ta, để bù đắp cho nàng ta?
Mạnh Đình Châu nắm lấy tay ta, dịu giọng an ủi:
“Không sao đâu, Chức Nguyệt.”
“Chỉ là bình thê mà thôi, tính tình nàng ấy thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy nhưng không phải người xấu. Sau này nàng ấy vào phủ, hai người nhất định có thể chung sống hòa thuận.”
Không cần đợi đến sau này.
Ta đã từng chứng kiến qua rồi.
Một ngày nọ ta đến tiệm trang sức, vừa hay chạm mặt nàng ta.
Nàng ta vẻ mặt kiêu căng, dùng cằm chỉ vào ta.
“Ta nhận ra ngươi.”
“Chính là ngươi đã câu dẫn tam ca của ta?”
Ta bị ép lùi lại một bước.
“Ta không có.”
“Ha, ai mà tin chứ?!”
Nàng ta cười đầy mỉa mai, giọng điệu dồn dập ép người:
“Chỉ với xuất thân sa sút như ngươi, nếu không dùng chút thủ đoạn hồ mị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ly-xong-ta-dien-cuong-phan-sat/5218492/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.