1
Năm thứ mười sau khi hòa ly, ta lại một lần nữa quay về kinh thành.
Nguyên do là vì tiên sinh dạy học của Chương Nhi tìm đến ta, nói rằng ông chưa từng thấy học trò nào có thiên phú xuất chúng đến vậy.
Mới chín tuổi, đã có thể làm thơ văn, viết sách luận.
Chỉ ra thời cuộc, châm biếm tệ đoan, chữ chữ đều là châu ngọc.
Ông nói đứa trẻ này tiền đồ vô hạn, nếu có thể thì nên đưa nó lên kinh thành tìm tiên sinh giỏi hơn, đừng làm lỡ mất một mầm non tốt như vậy.
Ta đồng ý.
Trở về kiểm kê tài vật, quy đổi thành ngân phiếu, sau khi chuẩn bị đơn giản liền thuê xe ngựa, vượt ngàn dặm đường.
Đến kinh thành, ở phía tây thành thuê một tòa trạch viện, lại mở một gian cửa hàng, dự định sau này làm chút sinh kế.
Hành động nhanh gọn, trước sau cũng chỉ hơn một tháng.
Bởi vì ta biết, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày này.
Trên đường từ thư viện báo danh trở về, ta chống cằm, trầm ngâm suy nghĩ.
Chương Nhi vén một góc rèm xe, tò mò nhìn ngó xung quanh.
Đây là đường Chu Tước ở trung tâm kinh thành, nơi quyền quý tụ hội, xe ngựa quý tộc qua lại tấp nập, công t.ử tiểu thư y phục lộng lẫy, ngay cả gia nhân theo sau cũng ai nấy đều sáng sủa thể diện.
Ta bỗng mở miệng hỏi:
“Chương Nhi, con thích nơi này không?”
Nó gật đầu thật mạnh: “Thích ạ!”
Trước kia chúng ta sống ở Lăng Châu, tuy là vùng đất cá gạo dồi dào, giàu có sung túc, nhưng luận về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ly-xong-ta-dien-cuong-phan-sat/5218491/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.