Còn đứa trẻ trong tã lót, đầu ngón trỏ đã bị kim chích rách, vết thương vẫn đang rỉ m.á.u.
Lý Hinh Nhi lập tức nhận ra có điều không ổn.
Nàng ta trợn mắt nứt khóe, hung hăng trừng ta.
“Đấy.”
Ta chỉ vào bát nước trên bàn.
Giọng điệu thản nhiên như mây trôi nước chảy.
“Thứ vừa nghiệm, là con của ngươi.”
“Còn ngươi, đã tự miệng thừa nhận rồi.”
10
Màn đảo ngược đến quá đỗi bất ngờ, trong đại sảnh rộng lớn, một mảnh tĩnh lặng như tờ.
“Giang Chức Nguyệt!”
Giọng nàng ta gần như vỡ ra: “Ngươi dám lừa ta?!”
“Ừ.”
Ta thản nhiên gật đầu.
“Nếu ngươi thật sự quang minh chính đại, bị ta lừa thử một chút thì đã sao?”
Trước khi tiến hành nhỏ m.á.u nhận thân, ta đã tìm đến Mạnh lão phu nhân.
Bà có một thói quen: mỗi tháng ngày rằm, bất kể mưa gió, đều đến tiểu Phật đường tụng kinh cầu phúc.
Ta thuận theo sở thích ấy, chép trước kinh Phật đủ một trăm lần, cuối cùng cũng được bà triệu kiến.
Trong tiểu Phật đường, ta đem kế hoạch của mình nói thẳng không giấu giếm.
Bà nghi hoặc:
“Dục nhi vốn đâu phải đứa trẻ lưu lạc bên ngoài, để nó đi nghiệm thân làm gì?”
Ta không thể vạch trần sự thật Mạnh Đình Châu không thể sinh con.
Chỉ có thể uyển chuyển ám chỉ:
“Ta làm việc ngay thẳng, ngồi cũng ngay thẳng, tự nhiên không sợ bất kỳ sự kiểm tra nào.”
“Nhưng ta sợ Lý Hinh Nhi vì tương lai đứa con của nàng ta có thể kế thừa vị trí thế t.ử, sẽ giở thủ đoạn gì đó trong lúc nhỏ m.á.u nhận thân, ngăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ly-xong-ta-dien-cuong-phan-sat/5218498/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.