Trong túi hương ta đeo có một vị thảo d.ư.ợ.c tên là ô lan thảo, với người thường thì vô hại, nhưng lại phản ứng, tương khắc với loại độc mà Lý Hinh Nhi hạ cho hắn.
Tuy có thể làm tê liệt cảm giác đau đớn, nhưng sẽ âm thầm đẩy nhanh sự suy kiệt của thân thể.
Có lẽ vì biết mình chẳng còn sống được bao lâu.
Những ngày này, hắn thường nắm tay ta, nói chuyện trước kia, lúc được lúc mất.
“Chức Nguyệt.”
Hắn nắm tay ta: “Nhìn lại cả đời này, ta từng thật lòng yêu rất nhiều người, nhưng các nàng thì hoặc là tính kế ta, hoặc là phản bội ta. Từ đầu đến cuối, người duy nhất thật tâm đối đãi với ta chỉ có nàng. Người ta cảm thấy có lỗi nhất… cũng là nàng.”
Ta cụp mắt, giúp hắn kéo lại chăn, an ủi:
“Hãy dưỡng bệnh cho tốt, con đường phía trước còn dài lắm.”
Chuyện ta từng hạ t.h.u.ố.c cho hắn.
Ta định giấu đến lúc hắn c.h.ế.t.
Ai ngờ đâu, ngoại thất của hắn cũng từng hạ một loại tuyệt tự d.ư.ợ.c y hệt như vậy? Cái nồi này, chẳng hiểu sao lại có người thay ta gánh.
Cớ gì ta lại không vui vẻ nhận lấy chứ?
Hôm ấy, ta ôm đàn, trên đường đến viện của Mạnh Đình Châu thì gặp Chương nhi vừa tan học.
Nó đang định đến thư phòng.
Ta gọi nó lại.
“Đi cùng nương thân sang thăm phụ thân con một chút, nói chuyện với ông ấy nhiều hơn.”
Nó không muốn, cau mày trách ta:
“Nương thân, người từ khi nào lại thay đổi như vậy?”
Ta kiên nhẫn giải thích:
“Con bây giờ đã là thế t.ử,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hoa-ly-xong-ta-dien-cuong-phan-sat/5218500/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.