

Tiểu thư nhà ta, là người dịu dàng nhất, lương thiện nhất mà ta từng gặp.
Ta là kẻ được nàng nhặt về.
Năm ấy ta mười ba tuổi, nàng mười hai.
Trời đầy tuyết, ta co ro trong góc tường, người bẩn thỉu chẳng khác gì giẻ rách. Một tiểu cô nương trắng trẻo xinh xắn đi đến, dùng chiếc khăn tay thơm tho sạch sẽ nhẹ nhàng lau mặt ta, rồi nắm lấy tay ta, dắt vào ngôi nhà ấm áp kia.
Từ đó, nàng trở thành tiểu thư của ta.
Tiểu thư dạy ta đọc chữ, b.úi tóc, thêu thùa. Dẫu ta có làm sai cũng chẳng sao, nàng chưa từng nặng lời trách mắng.
Nếu thật sự sai đến nực cười.
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.