Mấy thầy giáo trẻ liền phụ họa:
"Bác Chu à, máy phát nhạc nhà cậu chất lượng hơn hẳn cái của trường đấy!"
"Nghe hình như là Nocturne của Chopin, người nghe thể nào cũng là kẻ có gu thẩm mỹ, mau đưa bọn tớ đến làm quen một phen!"
Trần Bác Chu quay sang cười hỏi ta: "Cô có thể đưa bọn tôi đến gặp người đó không?"
Ta lắc đầu: "Không thể."
Hắn như không ngờ ta lại từ chối, thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
Thẩm Mạn Lệ liền cười nhạt: "Bác Chu, anh nhận lầm người rồi, cô bé này chẳng phải nha hoàn tầm thường đâu, lợi hại lắm đó!"
Trần Bác Chu bật cười, hỏi ta với vẻ như nửa đùa nửa thật:
"Cô nói thử xem, vì cớ gì lại không được?"
Ta liếc mắt nhìn hắn một cái, thản nhiên đáp:
"Vì không phải máy phát nhạc. Là thiếu phu nhân đang gảy đàn."
Tất cả đều sững sờ.
"Ý cô là thiếu phu nhân đ.á.n.h đàn dương cầm?"
Thẩm Mạn Lệ bật cười khanh khách: "Không bàn đến việc thiếu phu nhân nhà các người có biết gảy đàn hay không, chỉ riêng một cây đàn dương cầm thôi, cô đã từng thấy qua chưa? Có biết một chiếc giá bao nhiêu tiền không? Đúng là một tiểu nha đầu không biết trời cao đất rộng, mở miệng nói càn!”
Trần Bác Chu khẽ cười bất đắc dĩ, giọng điệu ôn hòa như đang bao dung kẻ ngây ngô:
"Chắc cô ấy nhầm đàn phong cầm với đàn dương cầm thôi. Nhà chúng ta cũng đâu đủ tiền mua dương cầm.”
Mọi người đều cười vang.
Thế là ta cũng cười.
Đợi bọn họ cười xong, ta mới chậm rãi nói:
"Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-man-va-tieu-thu/5228530/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.