"Được." Cuối cùng hắn cũng nhượng bộ, "Tôi sẽ ở lại đến hết kỳ nghỉ, dành thời gian bầu bạn cùng cha mẹ. Hy vọng đến khi ấy… cô sẽ giữ đúng lời hứa."
Lời vừa nói ra.
Thẩm Mạn Lệ lộ ra vẻ không thể tin nổi.
Còn những người khác trong phòng, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Trần phu nhân xúc động rơi lệ.
Trần lão gia hài lòng gật đầu với tiểu thư.
Hiển nhiên, bọn họ cùng chung một suy nghĩ: nước cờ "câu giờ" của tiểu thư, đã phát huy tác dụng! "Con à, mau lại đây, để mẹ nhìn con một chút!" Trần phu nhân nghẹn ngào gọi.
Trần Bác Chu mắt hoe đỏ, nhanh ch.óng bước tới.
Mẹ con ôm nhau, cảnh tượng khiến người ta cảm động.
Thẩm Mạn Lệ quay sang nhìn tiểu thư, khẽ hỏi:
"Thiếu phu nhân, nghe nói phụ nữ như các cô, nếu chẳng còn nam nhân, thì trời cũng coi như sập xuống. Tôi thật muốn ở lại xem thử, xem rốt cuộc thiếu phu nhân có dám ly hôn không."
Tiểu thư không đáp, ánh mắt chỉ dừng lại nơi đôi mẹ con đang ôm nhau khóc lóc.
Ta thì không nhịn nổi nữa, khẽ cười lạnh, nói:
"Tiểu thư nhà ta dù không có ai, vẫn là thiếu phu nhân danh chính ngôn thuận của Trần gia. Ngược lại, chỉ có cô là sợ đàn ông nhà người khác chạy mất nên mới nôn nóng ở lại như vậy thôi!”
Mặt Thẩm Mạn Lệ thoáng chốc sa sầm, giận dữ quát:
"Mày chỉ là một con nha hoàn, lấy tư cách gì nói chuyện với tao?"
Ta trợn mắt, không chút khách khí đáp lại: "Còn cô là gì mà cứ xen vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-man-va-tieu-thu/5228529/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.