9
Chiều hôm sau.
Ta vừa ôm hòm thư đi ngang qua hành lang nhị môn, liền chạm mặt đám người Trần Bác Chu từ ngoài trở về, ai nấy mồ hôi đầm đìa, sắc mặt uể oải.
"Tìm mấy ngày liền, đều chẳng phải vị Ký Bạch tiên sinh kia, xem ra lần này đành tay trắng quay về rồi."
"Chỉ dựa vào một địa chỉ mơ hồ từ tòa soạn mà tìm người giữa Tang thành rộng lớn thế này, đúng là quá khó."
"Bây giờ thế sự hỗn loạn, tiên sinh không tiết lộ danh tính thật ra cũng là điều nên làm."
Thẩm Mạn Lệ vừa trông thấy ta, ánh mắt liếc qua chiếc hòm gỗ trong tay, khoé môi cong lên:
"Tiểu Mãn, cô đang chuyển gì đấy? Hay là tiểu thư nhà cô nhân lúc giữa trưa vắng vẻ, vội vàng chuyển của hồi môn ra ngoài trong vòng hai tháng? Haha, nói đùa thôi mà..."
Lời nói nhẹ nhàng, nhưng mũi kim giấu trong tay áo.
Chê cười ta thì ta mặc kệ, động đến tiểu thư thì không xong với ta.
Ta dừng bước, nghiêng đầu nhìn cô ta:
“Nghe giọng cô Thẩm như đã tự cho mình là chủ nhà rồi ấy nhỉ, trong khi hôn nhân còn chưa đâu vào đâu, đã vội kiểm kê tài sản rồi sao?”
"Đồ nha hoàn đanh đá, hỗn hào vô phép!"
Thẩm Mạn Lệ mặt trắng bệch, ánh mắt bừng lên giận dữ, bỗng giơ tay đẩy ta một cái.
Hai tay ta đang ôm hòm thư, chẳng phòng bị, lảo đảo một bước, hòm rơi khỏi tay, "tõm" một tiếng rơi xuống ao sen bên hành lang.
Thẩm Mạn Lệ thoáng khựng lại, thấy nắp hòm mở bung, chỉ là vài trang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-man-va-tieu-thu/5228531/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.