Các thầy giáo trẻ tuổi từ đó về sau mỗi khi gặp tiểu thư đều nghiêm cẩn hành lễ, miệng gọi "tiên sinh".
Thẩm Mạn Lệ chẳng còn cười nói rộn ràng, giày cao gót cũng chẳng vang lên cộc cộc nữa.
Khi ấy ta mới hiểu, thì ra giày cao gót cũng có thể không phát ra tiếng động.
Người thay đổi nhiều nhất là Trần Bác Chu.
Hắn đột nhiên bắt đầu xuất hiện trên bàn ăn mỗi buổi sáng.
Tiểu thư xưa nay mỗi sáng đều tới thỉnh an Trần lão gia và Trần phu nhân, rồi cùng dùng bữa điểm tâm, đó là quy củ chưa từng gián đoạn từ khi nàng gả vào cửa.
Giờ đây, Trần Bác Chu cũng ngồi vào chiếc ghế bên cạnh.
Hắn cụp mắt, nhẹ nhàng gọi nàng: "Như Ý."
Tiểu thư chỉ nhàn nhạt đáp: "Ừm."
Trong bữa ăn, hắn bắt đầu kể chuyện mấy năm nay mình sống tại tỉnh thành: kể chuyện chen chúc trên gác xép đọc sách, kể những lần tham gia hội nhóm thanh niên sôi nổi như thế nào, kể cả lần bị bắt vào ngục vì dám đối kháng với bọn cảnh sát áo đen…
Trần phu nhân nghe mà đỏ hoe mắt.
Trần lão gia thì nửa giận nửa xót: "Ở nhà không chịu sống yên ổn, tất cả đều là tự con chuốc lấy!"
Trần Bác Chu gật đầu: "Là con tự chuốc lấy, cha, mẹ, nay con đã biết mình sai rồi."
Cứ thế qua được vài ngày.
Tối hôm ấy, hắn bất ngờ xuất hiện trước cổng viện của tiểu thư.
Ta đưa cho hắn một tách trà, nhưng không rời đi.
Hắn nhìn ta, mím môi nói:"Tiểu Mãn cô nương, tôi muốn nói chuyện riêng với Như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tieu-man-va-tieu-thu/5228532/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.