

Ta khách sáo bảo hạ nhân rót một chén trà cho bà mối Trương.
Bà ta nhấp một ngụm, lại thao thao bất tuyệt với phụ thân ta:
“Đại nhân có biết Quý đại nhân là ai không? Kinh thành ai nấy đều rõ, là thiếu niên tài t.ử, văn võ song toàn, tuổi trẻ tài cao, hiện đã là Đại Lý Tự khanh rồi đó!”
“Quý đại nhân nửa năm trước vừa mất chính thê, nhà ngài mới đến kinh thành chưa lâu, hẳn chưa nghe qua. Chính thê ấy là châu ngọc nơi lòng bàn tay của Tô đại tướng quân, xuất thân danh môn thế gia, cả nhà Tô thị trung liệt một lòng, chỉ còn lại một mình cô nương ấy, được bệ hạ đích thân ban hôn cho Quý đại nhân. Nào ngờ hồng nhan bạc mệnh, tuổi còn xuân xanh đã hương tiêu ngọc tận...”
“Quý đại nhân vì quá đau buồn, suýt nữa đi theo nàng, thậm chí còn mời pháp sư về chiêu hồn, tìm khắp đạo sĩ dị nhân trong thiên hạ, nhưng người đã khuất, sao có thể hoàn hồn trở lại?”
“Quý phủ đơn giản, chỉ có một vị thiếp thất, nhà ngài căn cơ còn nông cạn, vốn không thể mơ trèo cao, nhưng tiểu thư nhà ngài đời trước tích đức lớn, lại có dung mạo phúc hậu, giống y như phu nhân quá cố kia, nếu gả qua, nói không chừng có thể làm chính thất đấy...”
Phụ thân ta sặc cả nước trà, nghẹn lời:
“Chính thất... ý ngươi nói là Đại Lý Tự khanh Quý Trình Chi?”
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.