“Cô nương hiểu lầm rồi, Quý mỗ chỉ là vì vụ án của di nương và thứ muội của cô nương, muốn hỏi mấy câu.”
Ta ngoái đầu, lạnh giọng cười:
“Đại nhân công vụ rối ren, lại để tâm đến vụ án nhỏ nhặt này, dân nữ thật là vinh hạnh. Chỉ tiếc, đại nhân không đi hỏi kẻ gây án, lại chạy đến tra hỏi người bị hại như ta, chẳng hay có lộn thứ tự chăng? “Ta cũng muốn hỏi một câu, giữa thanh thiên bạch nhật, ép ta không theo ý ta mà triệu kiến, đây là tác phong làm việc của Đại Lý Tự sao?”
Một lúc lâu không ai đáp lời.
Ta thấy kỳ lạ, nhìn sang thì thấy hắn ngẩn người tại chỗ, ngón tay còn run nhẹ, như thể không dám tin vào mắt mình.
“Ương ương...”
Năm năm quen biết, ta chưa từng thấy Quý Trình Chi lộ ra biểu cảm như vậy.
Cũng phải thôi, ai giữa ban ngày gặp quỷ mà chẳng giật mình?
Ta khẽ hừ một tiếng:
“Đại nhân xin tự trọng. Dân nữ là Tống Ương, không phải phu nhân đã qua đời của ngài. Đại nhân là người đọc sách hay chưa từng học chữ? Khi không sai người tới mai mối, lại còn tùy tiện gọi thẳng khuê danh nữ t.ử, chẳng lẽ không hiểu thế nào là lễ nghĩa liêm sỉ?”
Quý Nhất quát lên giận dữ: “Ngươi sao dám ăn nói với đại nhân như thế?!”
Ta đáp trả: “Đại nhân gọi ta tới chẳng phải là để nói chuyện? Đã gọi người nói chuyện, lại không cho người ta nói thật, vậy thì đó là khí độ, là phẩm cách của Đại Lý Tự khanh sao? Nếu không muốn ta nói,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uong-uong/5219619/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.