Trần Dục tiếc nuối nói: “Muội không xem đoạn sau, đoạn đó hay lắm.”
Ta cười nhẹ: “Bỏ lỡ cũng là một loại duyên phận, thôi, về thôi.”
Trần Dục: “Sao ta cứ có cảm giác muội chỉ loanh quanh vài vòng là vào chùa đi tu vậy? Này, để ta nói cho muội biết, muội có biết hôm nay ai cũng ở trà lâu không? Chính là Đại Lý Tự khanh Quý Trình Chi đó! Từ sau khi phu nhân hắn qua đời, ngay cả bình thê cũng bị đưa ra ngoài trang viên vùng ngoại ô sống biệt lập.”
“Không biết bao nhiêu quý nữ trong thành chen đầu muốn gả vào làm chủ mẫu. Chỉ tiếc, hôm nay chẳng ai gặp được người. Muội nói xem, tiếc không?”
Ta nhìn nàng: “Tỷ thấy tiếc sao?”
Nàng gật đầu lia lịa.
“A Dục,” ta nghiêm túc nói, “tuyệt đối đừng tiếp cận hắn.”
“Ngày sinh của hắn khắc người, cũng khắc cả ta. Gặp hắn một lần, nhẹ thì phá tài phá sắc, nặng thì khó giữ mạng, xui xẻo cả đời.”
Trần Dục sợ đến mức biến sắc: “Trời đất phù hộ! Chả trách mỗi lần ta nhắc đến hắn, muội đều không tham dự. Cái thứ tai họa này, sau này ta phải tránh xa mới được!”
Sau lưng truyền đến một tiếng ho khẽ.
Ta nhận ra là ai, nhưng không quay đầu, chỉ kéo Trần Dục rời đi.
Chẳng bao lâu, đã đến tháng Bảy.
Ban đêm, khắp sông hồ kinh thành đều rực rỡ hoa đăng thả nước.
Phố phường cũng náo nhiệt dị thường.
Tống Sở cùng ta ra ngoài, nhưng nửa đường bị đám bằng hữu trong thư viện kéo đi uống rượu làm thơ.
Ta lấy từ tay áo một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uong-uong/5219620/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.