Hắn sững lại.
Thấy không? Thời gian trôi qua lâu như vậy, đến chính hắn cũng quên mất.
Ngày ấy, thánh chỉ còn chưa ban xuống, Dư Ngâm Ngâm vì nôn nóng nên nhất quyết lấy thân phận thiếp thất để tiến phủ.
Ta không cách nào giả vờ rộng lượng để đón nhận nàng ta.
Cho nên khi nàng ta cố ý làm gãy ba chiếc trâm hoa đào mà Quý Trình Chi tặng ta làm lễ mừng sinh thần, ta đã phạt nàng ta quỳ trong tuyết ba canh giờ.
Ta còn nhớ hôm ấy, Quý Trình Chi về phủ, ôm nàng ta lên, toàn thân tức giận.
“Chỉ là một chiếc trâm, nàng là tiểu thư tướng môn, cha huynh vì thiên hạ mà tận trung. Sao có thể vì một món đồ mà coi thường mạng người đến vậy?”
Ta chỉ thản nhiên đáp: “Đó là quà sinh thần ngài tặng ta.”
Mỗi năm một chiếc trâm hoa đào, chỉ đến sinh thần mới có thể nhận được lễ vật ấy.
“Nàng ấy làm hỏng trâm là vô tâm, còn nàng làm khó người lại là cố ý. Ở Quý gia, dù là chủ mẫu cũng không được tùy hứng làm bậy. Nếu còn lần sau, liền xử trí theo gia pháp.”
Đêm ấy, ta đứng nơi bậc cửa suốt một đêm.
Nhìn ba chiếc trâm gãy nát kia bị tuyết phủ từng lớp từng lớp, cho đến khi không còn thấy một chút dấu vết nào nữa.
Hồng Trần Vô Định
Về sau, hắn lại tặng cho Dư Ngâm Ngâm một chiếc trâm hoa đào y hệt.
Nàng ta đội nó đến thỉnh an ta, cười tươi nói:
“Thiếp thân vốn nghĩ, chủ mẫu đội trâm hoa đào, thiếp thân cũng đội trâm hoa đào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uong-uong/5219621/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.