Quý Trình Chi trông thấy ta, gắng gượng bò về phía trước mấy bước: "Trước viện của nàng, ta... ta trồng đầy cây đào, mùa xuân sang năm, sẽ nở rộ thật nhiều hoa.
"Là đào nàng yêu nhất!"
"Về đi, Ương Ương," Hắn nước mắt đầm đìa, "Quay về đi, chúng ta có tình có nghĩa, sau này, sẽ sống thật tốt..."
Ta nắm tay Lục T.ử Hành.
"Quý đại nhân, ngươi còn muốn ta phải nói bao nhiêu lần nữa? "Tô Ương, đã c.h.ế.t rồi.
"Nàng uống rượu độc, c.h.ế.t nơi hậu viện Quý phủ.
"Người c.h.ế.t, không thể sống lại."
12
Ra khỏi rạp hát, ta buông tay Lục T.ử Hành.
Hắn trao cho ta bức họa của phụ thân
"Những thứ còn lại, ta đều đã cất kỹ trong phủ tướng quân Định Châu, có người canh giữ cẩn thận, bức này hẳn là một trong số đã bị đ.á.n.h cắp trước kia."
Ta nhìn bức tranh trong tay.
"Rốt cuộc huynh là ai?"
Hắn nhìn ta.
"Là cố nhân của nàng."
"Ta không nhớ huynh."
"Rồi nàng sẽ nhớ lại thôi."
"Tại sao lại vì ta mà làm những chuyện này?"
Hắn dịu giọng nói: "Ta đã nói rồi, ta đối với nàng, nhất kiến chung tình."
"Nhưng ta đã không còn tin vào tình cảm nữa."
"Không sao, ta tin là được."
Ta trầm mặc một lúc.
"Huynh không sợ sao?" Ta nhìn hắn, "Tống Ương đã rời đi, ta chỉ là một hồn phách cô độc bám trên thân thể nàng ấy."
Trầm mặc hồi lâu.
Hắn bước đến, nhẹ nhàng ôm lấy ta.
"Sợ chứ.
"Tối nay, ta sẽ kiểm tra ngăn kéo của nàng, rượu độc hay t.h.u.ố.c độc gì cũng tịch thu hết.
"Đặt rượu độc ngay đầu giường, thói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/uong-uong/5219626/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.