Dịch: Mộ Quân
Đốt tay rơi từ trong túi xuống bàn ăn. Bữa cơm này dẹp được rồi.
Mọi người hoảng sợ la hét gà bay chó sủa. Đợi bọn họ bình tĩnh lại, cả đám liền vác gậy đuổi tôi với lão Lưu ra khỏi cửa.
Chưa ăn được mấy hạt cơm, đã bị rượt chạy ra ngoài, càng nghĩ tôi càng tức.
Người là cô ta, đồ cũng của cô ta làm rơi, thế méo nào cứ chối bay chối biến.
Lão Lưu thở dài ở bên cạnh.
"Ta nói chứ, chưa thấy ai ngây ngô như mi. Một người đàn bà nửa đêm canh ba chạy từ trong thành phố ra, sống chết không thừa nhận. Mi còn không hiểu?"
Lão Lưu nói đến như này tôi liền tỉnh ra.
Tôi vỗ đầu đánh chát một cái:
"Thiệt tình, tôi đúng là đần thật, cứ bô bô ra, thảo nào mà người ta phủ nhận."
Tôi lại nghĩ đến một việc:
"Nhưng còn cái túi đỏ với đốt ngón tay thì sao? Sao cô ta lại có nhỉ?"
Lão Lưu lắc đầu.
"Theo ta thì cô gái đó không có vấn đề. Còn túi vải đỏ này khả năng không phải của cô ta."
Nghĩ cũng phải. Lúc đó bà con tranh nhau xuống xe, không chừng là của người khác đánh rơi đúng chỗ cô ta đứng thôi cũng nên.
Bụng đói còn phải đứng đường, tôi và lão Lưu nhanh chóng đi hỏi thăm khắp nơi, biết được thôn này có cả thảy ba nhà họ Quan, bèn quyết định chọn đại nhà gần nhất thử vận may xem thế nào.
Đi ngang qua một ngã ba, chúng tôi thấy có một gốc liễu rất to, thân cây khỏe mạnh cường tráng, cành lá tươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212652/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.