Dịch: Mộ Quân
Vương Đại Trung nói ra tên lão Ngô làm tôi tí thì trượt chân.
Quẹo cua hơi gắt à!!
Vẫn biết lão Ngô có nhiều bí mật nhưng không nghĩ tới ổng giấu một bí mật to như vầy.
Tôi đã đi cả quãng đường dài, băng ngang huyện Tân Giang, vượt qua huyện Cao Tân, xuyên từ đông sang tây thành phố, còn xém bỏ mạng trong nhà trọ khủng bố kia, chỉ vì mục đích tìm vị tài xế thứ tư. Kết quả thì sao? Rốt cuộc người tôi cần tìm lại đang ở tại điểm xuất phát, là người mà hầu như ngày nào tôi cũng thấy ấy!
Vương Đại Trung thấy tôi như hóa thành tượng đá ở một bên, ông ta tiếp tục nói:
"Anh em, trên đời này chắc chỉ còn có anh biết chuyện này thôi. Nếu như chú đi hỏi lão Ngô thì ổng sẽ biết ngay là anh tiết lộ. Vậy anh sẽ..."
Tôi gật đầu như cái máy.
"Vương đại ca yên tâm đi. Sao em có thể làm thế. Anh đã khẳng khái nói cho em biết. Em xem anh như ân nhân của em vậy."
Vương Đại Trung lúc này mới thở phào một hơi.
"Mười năm trước xảy ra ba vụ tai nạn liên tiếp, không ai thoát chết. Đám tài xế bọn anh liền tập hợp lại phản ánh sự việc lên trên thành phố, nhưng không ai giải quyết. Hợp tác xã hết cách chỉ đành tiếp tục bố trí tài xế cho tuyến 13."
"Thế lão Ngô lái được bao lâu?"
Vương Đại Trung ngẩng đầu, trán nhăn lại cố gắng nhớ lại kí ức mười năm trước.
"Sau khi lão Ngô nhận tuyến 13 trở thành tài xế thứ tư,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212651/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.