Dịch: Mộ Quân
Lão Lưu bị tôi tóm lấy, ngược lại liền khôi phục tâm tình, gật đầu chào hỏi chị đại.
Chị đại làm người phóng khoáng, chỉ hỏi qua loa vài câu về tòa nhà bốn tầng kia rồi bảo đàn em mang tới hai xấp tiền dày cui đưa cho bọn tôi.
Tôi đang tâm tâm niệm niệm chuyện muốn tìm tài xế thứ tư, bèn mượn cơ hội này nhờ chị đại giúp đỡ.
Chị đại không hề khước từ, phân phó mấy thằng đàn em đi điều tra, bảo trong vòng một ngày sẽ có tin tức.
Trong lúc trò chuyện, đột nhiên Đầu Viên nhìn thấy tên chủ nhà trọ đứng lẫn trong đám đàn em, có lẽ ở đây đông người nên gan gã cũng phồng lên.
Đầu Viên hét lớn một tiếng, xông vào đám người lôi tên chủ nhà trọ kia ra.
“Thằng yêu quái này, mày trốn ở đây hả? Mày nhả mấy thằng đệ của tao ra mau!”
Tên chủ nhà bày ra vẻ mặt ngơ ngác, hắn hỏi lí nhí:
“Đại ca, anh có phải hiểu nhầm gì không, tôi với anh chưa gặp bao giờ mà.”
Đầu Viên lộn ruột, giơ chân đạp thẳng vào ngực tên chủ nhà trọ. Hắn lập tức lăn lông lốc như trái banh da trên mặt đất.
Chị đại không biết chuyện gì xảy ra, hỏi một câu:
“Tiểu Cường chú muốn làm gì? Có ân oán gì thì nói rõ ra!”
Đầu Viên chỉ tay vào người đang nằm dưới đất, ồm ồm trả lời:
“Thằng yêu quái khốn kiếp này mở một nhà trọ nhỏ, chuyên ăn thịt người bên cạnh đường cao tốc. Em tí thì cũng bị lột rồi.”
Chị đại ngẩn ra.
“Vụ nhà trọ nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212650/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.