Dịch: Mộ Quân
Nhìn thấy ông chủ nhà đương nhiên là tôi sợ rồi, nhưng phát hiện cây gậy của lão Lưu đang nằm trong tay ông ta càng làm tôi khiếp hơn!
Có chuyện gì xảy ra với lão Lưu rồi sao?
Trong bụng nhộn nhạo, tôi cố gắng trấn tĩnh trả lời:
“Vừa mới về thôi.”
“Vậy lên lầu nghỉ ngơi đi, cũng không còn sớm nữa.”
Ông ta không hề cười khi nói mấy câu này, trái ngược hoàn toàn với vẻ cợt nhả hi hi ha ha lúc đầu.
Lúc này tôi không còn cách nào khác ngoài việc làm theo ông ta ra khỏi phòng. Tôi đi trước, ông ta theo ngay phía sau.
“Cộp cộp cộp”. Đôi guốc gỗ của ông ta cứ gõ đều đều lên sàn nhà, từng tiếng như nện lên lồng ngực đang căng chặt của tôi.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra ở tầng trên, lão Lưu làm sao rồi? Tôi lo lắng trùng trùng bước từng bước tới trước.
Vừa đến đầu cầu thang, trước cửa liền “ầm” một tiếng.
Một hàng người áo xống toàn máu đạp tung cửa, rồng rắn bước vào, dẫn đầu là một người đàn ông trọc đầu.
“Đầu Viên”
Đầu Viên thấy tôi đang chuẩn bị lên lầu, liền hô lớn:
“Anh em, chú vẫn chưa ngủ hả, vừa hên anh tìm chú có chút việc.”
Đám người này ai nấy đều cầm đao, trên thân đao còn lấm tấm máu tươi, trông cực kỳ hung hăng dữ tợn.
Tôi liếc mắt nhìn ông chủ nhà trọ, ông ta nhíu mày một cái khi thấy Đầu Viên nhưng rất nhanh sau đó liền khôi phục vẻ mặt cười cợt như bình thường.
“Ái chà, mấy vị đã có việc thì cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212649/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.