Dịch: Mộ Quân
Thôn trưởng vừa dứt lời tôi liền cảm thấy dạ dày cuộn trào dữ dội. Tôi quay nhanh sang một bên gập người nôn thốc nôn tháo.
Hôm qua bà lão kia đặc biệt vì hai người chúng tôi mà hầm thêm hai miếng thịt to. Lão Lưu ăn chay nên không động đũa, còn tôi thì quất luôn miếng rưỡi!
Thôn trưởng đứng bên lõ mắt nhìn tôi ói mửa, ông ta nhăn nhăn mặt bảo:
"Đã qua một đêm rồi, cậu có phun luôn bao tử ra ngoài cũng thế thôi."
Lão Lưu vẫn tỉnh bơ hỏi chuyện thôn trưởng:
"Tóm lại Quan Quân là người thế nào, mà sao cứ nhắc đến hắn là ai nấy đều hoảng sợ."
Nét mặt thôn trưởng toát lên vẻ phiền muộn.
"Quan Quân ấy hả, nó là thằng cực kì quái dị. Hồi đó lúc nó còn ở trong thôn, toàn ngủ ngày làm đêm. Cứ tối là nó chạy lên núi, rồi sáng sớm bà con ra đồng thế nào cũng gặp nó đi xuống núi với đôi tay đẫm máu."
Thôn trưởng hồi tưởng rồi nhếch miệng kể tiếp:
"Hồi sau nó càng lúc càng quá đáng. Trong thôn hễ có ai qua đời, chân trước vừa chôn xong chân sau nó đến đào lên. Dần dần mọi người đồn đãi thằng này nó tu luyện yêu thuật."
Đang nói đến đây thì có một thanh niên hốt hoảng chạy vào, nét mặt cực kỳ kích động, hô lên với thôn trưởng:
"Có chuyện rồi thôn trưởng, thím Lý chết rồi!"
Thôn trưởng sững người ra một lúc rồi vội vàng chụp lấy bả vai người thanh niên:
"Thím Lý đang khỏe mạnh thế kia, làm sao có chuyện được?"
"Tui không rõ, nghe bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192489/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.