Dịch: Mộ Quân
Nhác thấy hai cỗ quan tài giấy nằm trong sân, tôi nghĩ ngay đến gã chủ bán quan tài.
Tôi còn đang ôm cục tức, chưa tính sổ vụ gã đá đểu hồi sáng, giờ gã lại dám đến tận đây kiếm chuyện.
Lão Lưu nhìn thấy quan tài giấy trước cửa, lập tức thay đổi sắc mặt, thể hiện rõ sự khẩn trương.
Tôi theo lão lăn lộn lâu nay, lão luôn luôn giữ một phong thái trời sập xuống cũng kệ mẹ, lần đầu tiên tôi mới thấy vẻ hốt hoảng kinh hãi như thế này của lão.
Tôi ngơ ngác đẩy đẩy lão Lưu hỏi:
“Ông sao thế, hiếm khi thấy ông nhăn nhó như vậy nha.”
Lão Lưu vừa cầm khúc gỗ mục của lão lên chọc chọc hai cỗ quan tài giấy vừa gằn giọng:
“Không nghĩ tới chỗ xó xỉnh này còn có thứ tổn hại âm đức thế này.”
Tôi sửng sốt nhìn lão Lưu:
“Lão Lưu, đây chỉ là hai cái quan tài vừa xấu vừa tã, có quái gì đâu.”
Lão Lưu lườm tôi, trầm giọng bảo:
“Mi thấy ai bán quan tài giấy bao giờ chưa? m khí quấn quanh thân hai cỗ quan tài này cực kỳ dày đặc, giống như chúng từng được bồi táng cùng người chết.”
“Bồi táng?”
Lão Lưu làm tôi giật cả mình, tôi vội hỏi tiếp:
“Ý ông là hai cỗ quan tài giấy này bị móc từ dưới mộ lên?”
Lão Lưu gật đầu:
“Ta cũng ít khi thấy bồi táng quan tài giấy lắm. Thứ này thường được hạ táng cùng với quan tài người chết. Chết càng oan, oán khí càng lớn. Thời gian chôn càng lâu âm khí càng nặng.”
Tôi nghe một hồi da ga
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192490/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.