Dịch: Mộ Quân
Mặc dù tôi không quen biết nhiều người trong thôn lắm nhưng tôi cảm nhận đa phần đều là nông dân lương thiện chất phác.
Ngoài bà già họ Quan với gã bán quan tài có dán nhãn người xấu ra thì tôi nhìn không ra ai khác nữa. Người còn lại là ai được nhỉ?
Trong khi tôi và lão Lưu đang thì thầm to nhỏ, bà già kia đã bắt đầu cẩn thận từng chút một nhét cái quan tài giấy vào bao tải.
Đột nhiên không hiểu vì sao, bà ta ngừng tay, quay phắt đầu lại nhìn về hướng bọn tôi ẩn nấp.
Cái nhìn bất thình lình này khiến tôi hết cả hồn, suýt nữa thì kêu lên. Bà già phát hiện có người rình đằng sau nhưng may làm sao bà ta không đi qua kiếm chuyện phiền phức, chỉ quẳng bao tải lên vai rồi men theo đường mòn đi xuống núi.
Tôi dợm đứng lên đuổi theo, lão Lưu xua tay gọi:
"Không cần đâu. Bà ta không tiếp tục đào nữa là được rồi."
Tôi nghệt ra:
"Ông mới nói người gửi quan tài là người khác, ông biết là ai không?"
Lão Lưu cười nhạt đáp:
"Không biết. Nhưng âm khí trên quan tài dày đặc như vầy, ta đoán chúng nó phải được chôn ít nhất là mười năm. Một tên chôn, một tên móc, một tên gửi. Thôn này đúng là thú vị!"
Tôi ngẩn ra nghe từng lời của lão.
Nếu mấy cái quan tài giấy kia bị chôn mười năm trước thì giờ người chôn đó không ít tuổi à.
Thôn trưởng? Gã bán quan tài? Hay là ông lão bí ẩn tóc bạc phơ kia?
Là ai nhỉ?
Lão Lưu trông mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192491/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.