Dịch: Mộ Quân
Quan tài dán người giấy lên đủ làm người ta thấy phản cảm rồi, đằng này còn dám ghi tên người sống lên trên thì đúng là quá sức chịu đựng.
Tôi không thèm nghĩ nhiều, đưa tay lột ngay cái hình người xuống rồi ra tuyệt chiêu chia năm xẻ bảy xé nó tan nát.
Người đàn bà kia vẫn ở ngoài sân không ngừng kêu réo.
"Thằng ăn trộm kia mày còn không chịu ra hả, dám ở trước mặt bà mà chôm quan tài hả?"
Tôi điên tiết đứng dậy, chửi ầm lên:
"Mụ béo kia, mụ không lo hái nấm của mụ đi, cứ bám đít ông đây làm gì?"
Ả ta nghe tôi gọi ả là mụ béo, cũng bắt đầu lồng lộn, giơ ngón tay thô to không khác móng heo lên chỉ thẳng mặt tôi mà tru tréo:
"Mày nói ai béo, mày ngon thì ra đây, ra đây mau."
Tôi vốn đinh ninh lần này lẻn vào sẽ tìm hiểu được thêm một ít sự tình, ngờ đâu lại bị mụ béo kia phá đám. Ôm một bụng tức không để đâu cho hết, tôi vượt tường leo ra định làm ra ngô ra khoai với mụ. Chỉ là người tính không bằng trời tính, tiếng xe máy "brừm brừm" từ phía xa truyền lại đã phá tan ảo tưởng của tôi.
Gã chủ về mẹ nó rồi!
Chung quy mò vô nhà người khác lúc người ta vắng nhà đã là tôi không đúng rồi, giờ lại thêm con mụ nhiều chuyện này, tốt nhất vẫn nên nhanh chóng biến thôi. Nghĩ đến đây tôi không muốn tiếp tục dây dưa với mụ, quay người chạy luôn.
Trên đường tôi cứ lăn tăn chuyện gã chủ sao lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/1192492/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.