Dịch: Mộ Quân
Tôi khẩn cấp giật lùi ra sau, ổn định nhịp thở mới nhìn rõ hai con mắt trợn trừng trừng đó nằm trên cái gì.
Bỏ mẹ!!
Là thằng cha xã hội đen đầu trọc tôi lỡ gây thù chuốc oán ở bệnh viện lần trước!
Tôi kinh khiếp nhìn gã, trong đầu diễn lại cảnh gã dẫn mười mấy thằng đàn em vác dao đến tìm tôi xin tí huyết đêm hôm đó.
Kết quả đám người dại dột xông vào đại sảnh lầu một công ty toàn bộ tử ẹo trước đồng hồ. À không, vẫn còn lại một tên ôm đầu máu chạy ra ngoài, là gã sao?
Thấy tôi kinh hoảng lùi ra sau, gã nở nụ cười, từng bước từng bước áp sát.
"Mày vậy là không được, đồng hồ quỷ cũng tiêu rồi, sao gan mày vẫn bé thế kia!"
Tôi thở phào một hơi, hỏi gã:
"Rốt cuộc anh muốn cái gì? Hiểu lầm với ông cụ nhà anh tôi cũng đã xin lỗi rồi. Sao anh cứ bám riết không tha thế?"
Gã thong thả châm một điếu thuốc, ngồi khoanh chân trên giường, rồi gằn giọng với tôi:
"Bám riết? Chuyện ông già tao thì cứ coi như xong đi, nhưng mười mấy thằng đệ tao chết thảm như thế, mày tính sao đây?"
"Này, đêm hôm đó là các người tự tiện xông vào. Còn nữa, người do đồng hồ quỷ giết chứ tôi liên quan gì."
Gã nhả ra một đóa hoa khói, cười lạnh bảo:
"Dẹp mẹ mày đi, ít ở đó đưa đẩy với bố. Hôm đó nếu không phải đầu bố đây cứng, đập không chết, thì giờ mày được hân hạnh trò chuyện với quỷ rồi."
Gã cúi đầu nghĩ gì đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212647/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.