Dịch: Mộ Quân
Lão Lưu hô chạy một cách sợ hãi như thế làm tôi cảm thấy như rơi từ thiên đường xuống địa ngục.
Trị không nổi đồng hồ quỷ sao?
Tôi không kịp hỏi tỉ mỉ đã vội vã cõng lão Lưu chạy ra ngoài.
Vừa ra khỏi đại sảnh thì đụng phải cảnh sát đang quay lại. Họ thấy chúng tôi liền trợn trừng mắt.
Đội trưởng dẫn đầu chuẩn bị mở miệng hỏi, lời còn chưa kịp ra khỏi miệng thì “BÙM”, một tiếng nổ kinh hoàng từ trong sảnh truyền ra.
Cả một tầng lầu rung lắc dữ dội. Lực xung kích mãnh liệt hất bay đám người chúng tôi ra xa một mét.
Toàn bộ đèn đóm trong toà nhà tắt ngóm. Khói bụi, đất cát văng tung toé khắp nơi. Không gian mịt mù như bị nhấn chìm trong khói sương.
Thật lâu sau, thấy cát bụi đã lắng xuống, tôi đẩy đẩy lão Lưu bị ngã văng bên cạnh.
“Lão Lưu, ông sao rồi, ông bị thương chỗ nào vậy?”
Lão ho khùng khục, lắc lắc đầu.
Từ động quỷ Hổ Yêu Sơn quay về đến giờ, sắc mặt lão Lưu vẫn không hề khá hơn.
Giờ lại vì xử lý cái đồng hồ kia mà tinh thần hao phí không nhỏ. Lão càng thêm bạc nhược, đến sức lực mở mắt cũng không có.
“Mọi người nhìn kìa, đồng hồ biến mất rồi!”
Một vị cảnh sát chỉ vào trong đại sảnh, vui sướng kêu to.
Trong đại sảnh, xà gỗ, mảnh thuỷ tinh văng khắp nơi, mà cái đồng hồ đặt bên phiến tường bên hông quả nhiên đã biến mất, chỉ còn sót lại cái chân đế màu đồng đỏ.
Thành công rồi!
Lão Lưu rốt cuộc cũng dọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212646/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.