Dịch: Mộ Quân
Thấy Lưu Khánh Chúc tôi hãi không thua gì thấy quỷ.
Nhiều ngày không gặp lão vẫn mang bộ dạng y như lần đầu gặp nhau. Gầy như que củi, áo vải thủng lỗ chỗ, mắt phải trông như một viên ngọc lục bảo.
Lão bị tôi phang cho một ghế đang ôm đầu nằm rên rỉ trên mặt đất.
Thôn trưởng vội vàng chạy tới đỡ Lưu Khánh Chúc dậy, mắng tôi:
"Thằng nhóc bây thiệt là, sao lại ra tay đánh ông già như thế này."
Lưu Khánh Chúc đứng dậy phất phất tay nói:
"Không sao, chưa chết được."
Chịu ảnh hưởng của chú Sáu và Lưu Vân Ba nên thái độ của tôi với Lưu Khánh Chúc không thể nói là tốt. Mà thật ra gương mặt lão lúc nào cũng nhăn nhăn nhó nhó như này, ai ưa cho được!
Nhưng không thể không nói, mấy lời vàng ngọc "người đông đừng chở" hay "gõ cửa đừng mở" của lão xác thực cảnh tỉnh tôi không ít.
Tôi nghi ngờ hỏi lão:
"Ông như thế nào lại tới đây?"
Lưu Khánh chúc ngẩng đầu nhìn tôi, hỏi ngược lại:
"Sao nào? Bộ thôn này là nhà mày mở hả?"
Biết tính lão khó chịu nên tôi chẳng muốn đôi co, im luôn cho lành.
Thôn trưởng trợn mắt với tôi:
“Nhóc con bây sao lại nói thế, bây tới được không lẽ người khác không tới được hử. Người đến là khách, ông bạn già mau vào nhà ngồi chơi.”
Thôn trưởng vừa đỡ Lưu Khánh Chúc vào phòng, vừa hô lên bảo tôi mau ra quán mua đồ ăn về.
Ông thôn trưởng này đúng là đủ thảo mai. Người tốt thì ổng làm. Còn người xấu thì tôi gánh. Lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212638/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.