Dịch: Mộ Quân
Lúc này đây lí trí của tôi gần như đã sắp đội nón ra đi.
Còn chưa đủ loạn hả, ở đâu nhảy ra một cái nữa vậy?
Hôm phát hiện cái xác thứ 3 trước đồng hồ, mặc dù tôi đứng từ xa, nhìn không rõ mặt người chết nhưng từ quần áo và vóc dáng, thực sự là cùng một người mà.
Thế méo nào lại sức sống bừng bừng mà đứng trước mặt tôi thế hở giời!
Người chết ngày đó rốt cuộc có phải cô này không?
Tôi run như cầy sấy, cà lăm mãi mới rặn ra được một câu:
“Em...em gái, mặc kệ em là loại gì đi nữa, anh ít nhất cũng từng cứu...cứu em. Em coi...coi sao được thì làm ha”
Cô gái phụt cười:
“Anh này kì ghê. Tối hôm nọ hơn 12 giờ đêm còn dám xuống xe cứu em. Mới qua mấy ngày thấy em lại như thấy quỷ thế!”
Tôi mắc cỡ ho nhẹ, rồi vặn chìa khóa khởi động xe.
Vừa chạy tôi vừa nhìn cô gái thông qua gương chiếu hậu, cô ấy một mực cúi đầu bấm điện thoại.
Tôi đằng hắng hỏi:
“Em gái, đêm hôm khuya khoắt thế này em tính đi đâu?”
Cô không ngẩng đầu, nhẹ giọng đáp:
“Đi nhà xác.”
“Kít————”
Tôi gấp gáp đạp phanh.
Xe như muốn lộn nhào một vòng. Cô gái phía sau “ui da” một tiếng.
Cổ họng tôi khô khốc.
“Đi nhà xác??”
Mặc kệ ba bảy hai mốt, mở cửa xe chạy trước rồi tính gì tính.
Lao được nửa người xuống đường tôi khẽ liếc cô ta qua khóe mắt.
Cô gái đang lấy tay bụm trán, máu đang chảy tràn qua kẽ ngón.
Hể, quỷ có chảy máu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212637/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.