Dịch: Mộ Quân
Gương mặt thằng bé chăn bò càng lúc càng áp sát, sắp chạm vào đầu mũi tôi.
Giờ không chạy còn chờ đến khi nào, nhưng...chân tôi tê cứng rồi...
Tôi hét ầm lên “Á á á á á”, cuống cuồng bò lết ra đằng trước.
“Lưu Khánh Chúc, cứu tôi với!”
Lúc thằng bé kia sắp chộp được tôi thì cánh cửa căn nhà lụp xụp kia bị đạp văng ra...
“Ầm” một tiếng.
Lưu Khánh Chúc chống gậy xuất hiện ngay trước cổng, con mắt ngọc lục bảo lóe sáng.
Dưới sự phản chiếu của ánh trăng, nó càng thêm rực rỡ bắt mắt.
Thằng bé chăn bò giống như ăn trúng thuốc kích thích, ngay lập tức bỏ chạy muốn són cả ra quần.
Tôi thở hồng hộc, cuống quít bò dậy, kéo cái chân phải tê cứng, cà nhắc từng bước đi về phía Lưu Khánh Chúc.
Lưu Khánh Chúc thấy như vậy hốt hoảng chạy tới đỡ tôi.
“Mi làm sao vậy, bị thương hả?”
Tôi ngẩn người, nghĩ: " Đang lúc khẩn trương vầy không lẽ mình bảo bị tê chân?"
“Không sao, chỉ trầy xước một chút”. Tôi đáp qua loa.
Lưu Khánh Chúc nghe thế mới yên tâm ngẩng đầu quan sát chung quanh, rồi bảo:
“Thứ này chắc chắn đã phát hiện ra chúng ta lởn vởn bên cạnh. Hừ, đúng là còn có chút tài mọn.”
Tôi đưa tay lên trán quệt mồ hôi, cổ tay áo thế mà thấm ướt nhem một mảng rồi.
“Ông Lưu, ông ở trong đó thấy được cái gì?”
Lưu Khánh Chúc nhắm mắt lắc đầu nói:
“Nếu trong vòng một tháng tới mi còn muốn ăn cơm thì tốt nhất đừng hỏi”
Mặc dù tôi rất tò mò về âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212639/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.