Dịch: Mộ Quân
Bánh Tét thấy mặt tôi đổi màu, liền ngạc nhiên hỏi "Răng rứa anh hai?"
Tôi gấp gáp hỏi lại: "Bà lão đó lấy lại sọt rau xong có nói gì với cậu không?"
"Cũng hông có gì nhiều. Tui thấy bả đi đứng khó khăn nên dìu bả xuống xe. Bả khen tui là người tốt đó."
Bánh Tét cười một cách bẽn lẽn.
Tôi liếc cậu ta nửa con mắt, trong bụng thầm nghĩ
"Cứ tí tởn đi con. Chưa biết bả là người hay quỷ đâu! "
Đòn bánh tét này tuy có hơi ngố một chút nhưng bản tính lại chất phác. Giữa cái xã hội bẩn thỉu, anh chơi tôi tôi chơi anh này thì người như cậu ta thuộc dạng hàng hiếm.
Hiện tại, xe lái rồi, bà-già-sọt-rau cũng chở luôn rồi, ngắn gọn một câu, người anh em, chúc mừng cậu lọt hố! Thần không biết quỷ không hay, trở thành định cmn mệnh với chuyến xe 13 này.
Đợi có cơ hội thích hợp, tôi sẽ nói hết tất cả với cậu ta vậy.
Một đêm trôi qua.
。。。。。
Sáng sớm, Lão Ngô có thông báo muốn công bố đến toàn thể mọi người trong công ty.
Trong đợt bình xét thành tích hoạt động toàn thành phố quý vừa qua, bến xe tụi tôi đã đạt được danh hiệu【đơn vị tiên tiến】. Ngoài ra còn có nhiều anh em được bầu chọn làm【tài xế tiên tiến】. Cứ mỗi người đạt danh hiệu【tiên tiến】sẽ được thưởng 500 đồng.
Tôi hoàn toàn thờ ơ với thông báo này.
Không phải tôi không có tinh thần tập thể, mà vì đạt được cái【tiên tiến】kia toàn mấy thằng mặt dày mày dạn, không biết nhục là gì, tối ngày đi bợ đít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuyen-xe-cuoi-ngay-mang-so-13/212632/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.